NGA 85-90
Добро пожаловать!
Chào mừng bạn! Bạn đang đến với Diễn đàn Nga 85 ... Вcего хорошего!
NGA 85-90

This is a forum of friendship among members of Faculty of Russian language, Hue Teacher's College, Academic years 85-90
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» Chào bạn mới!
Wed Nov 28, 2012 10:54 am by MaiMai

» thịt nướng
Sat Oct 06, 2012 9:37 am by hanguyen

» Một số hình ảnh ngày gặp mặt kỷ niệm 55 năm thành lập trường
Sat Aug 18, 2012 10:40 am by Thuy "can"

» Gap nhau 2012
Thu Jul 05, 2012 9:34 pm by hanguyen

» NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA DỊP KỈ NIỆM 55 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG 20/21-4 -2012
Fri Jun 29, 2012 8:54 pm by hongphuong

» CHUC MUNG SINH NHAT!
Mon Jun 25, 2012 10:11 pm by Thuy "can"

» CHÂN "RUNG" NGA 85 4-2012
Sun May 06, 2012 10:08 am by Thuy "can"

» THÔNG BÁO: KỶ NIỆM 55 NĂM TRƯỜNG ĐHSP HUẾ!!
Sat May 05, 2012 1:43 pm by MaiMai

» 20 năm lần đầu tụ họp ...
Tue Apr 17, 2012 8:34 pm by hªh

Top posters
Thuy "can"
 
ngalatu2010
 
hanguyen
 
hªh
 
minhtruong
 
hoaithu
 
MaiMai
 
ADMIN
 
Hai Nam
 
daoanh68
 
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Social bookmarking
Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of NGA 85-90 on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of NGA 85-90 on your social bookmarking website

Share | 
 

 Lẩu thập cẩm đơi....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next
Tác giảThông điệp
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Sun Oct 24, 2010 10:40 pm


HUE XUA ROI
Tui vao Hue ma khong vo duoc Hue
Troi nang chang chang danh lam ban voi hang me
Hoa phuong no do choang choi loa ca trua he
Hue van dep nhung ma kieu hon truoc
Huong van hien hoa song nuoc lung lo troi...
Hue xua roi ! Xua qua nhi em oi !!!



santa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Oct 25, 2010 4:55 am

Thuy "can" đã viết:
Các ấy xuất khẩu thành thơ. Kinh quá!
Bái phục, bái phục!
cheers

Em quên xin lỗi làng , vài dòng thơ con cóc mong đừng cười nhé!(hơi đua đòi í mà!)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Oct 25, 2010 8:32 am

Bye Halloween!




Được sửa bởi minhtruong ngày Wed Nov 10, 2010 10:49 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Oct 25, 2010 12:25 pm

Nhật Bản: Giáo viên xin lỗi vì đặt câu hỏi rùng rợn cho học sinh
(Dân trí) - Hai giáo viên tiểu học và trung học ở Nhật Bản vừa phải xin lỗi phụ huynh và học sinh vì đã đặt những câu hỏi cho học sinh liên quan đến tự tử và giết người.
Cuối tuần vừa rồi, Sở Giáo dục Suginami, Tokyo cho biết một cô giáo 23 tuổi dạy ở Trường tiểu học Hamadayama đã xin lỗi phụ huynh của 21 học sinh trong lớp Toán của cô vì đã hỏi các em một câu liên quan đến tự tử và giết người.

Theo Sở Giáo dục Suginami, vào buổi học hôm thứ ba, cô giáo này đã đặt câu hỏi: "Người chị cả trong ba chị em đã tự tử và đám tang của cô được tổ chức. Hai người chị em kia yêu một chàng trai có mặt ở lễ tang. Để người chị thứ hai có thể gặp chàng trai lần nữa, cô ấy phải làm gì?"

Một học sinh đáp: "Cô ấy có thể gặp chàng trai lần nữa nếu cô ấy giết người em út và lúc ấy đám tang của người em út lại đuợc tổ chức”. Và cô giáo này cũng đồng ý rằng đây là đáp án.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Oct 25, 2010 12:28 pm

affraid What a Face pig afro

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Oct 25, 2010 12:50 pm

Chang co chi bai phuc dau THUY a, chang qua My va Nga gia bo than nhau nhung san sang nem luu dan vao nha nhau thoi.

Hinh nhu MINHDENG co y thich MUON LAM QUAN ANH TU ay ma???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Tue Oct 26, 2010 8:32 am

"Dò sông, dò bể, dò nguồn
Biết sao được bụng lái buôn mà dò."

"Thứ nhất sợ kẻ anh hùng
Thứ nhì sợ kẻ bần cùng cố thây"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Tue Oct 26, 2010 4:22 pm

Do song do be do nguon
Cho tien biet bung lai buon ngay ma!
"Anh hung" mat tran xong pha.
"Co thay" nam nha phe phon an choi.
Chung quy cung het mot doi !
Nen nhang hiu hat cuoc doi lat lay.
Co ai nam chat ban tay?
Trong hai bon tieng mot ngay duoc chang?

Ket luan day muon noi rang:
Trang chet thi chua ham rang chang con?
Ta day cach nui cach non
Con doi con dap la con THUONG NHAU.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 12:54 am

Bạn bè vui vẻ cùng nhau
nhưng xin hãy nhớ gái, trai khác nhiều
nói năng đùa giỡn bao nhiêu
cũng không thô lỗ, văng liều khó nghe
khi tranh luận lúc khen chê
có nên tế nhị nhẹ nhàng được chăng?
đùa vui tếu táo lăng quăng
có cần dùng đến những từ lố lăng?
đùa vui có lúc hung hăng
nhưng mong hãy cùng suy nghĩ mà coi
con gái khác với con trai
dẫu đã làm bà cũng phận nữ nhi!
flower flower flower flower

Đưa bàn tay,lại nắm bàn tay
không lo sông núi, đêm ngày cách xa
nhưng mà phải nhớ cho ra
nói năng quờ quạng,"có ta, không mình"!

sunny sunny sunny sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 4:29 am


Thi ra Minh that thong minh
Phan tich ly le thau tinh khong sai.
Mien Trung dang gap thien tai
Ta nen giam giong de ai cung mung !

Tu nay tinh y tuong phung
Tho ca dam dao vay vung the thoi...
Neu ma co dip sang choi
Xe dua xe don nguoi nguoi men yeu.

Thuc ra noi the hoi lieu.
Khong biet ong xa co chieu minh deng???
santa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 4:35 am

Em đã nghe qua em đã hay
Tình anh sao phải chứng mê say
Anh điên anh nói như người dại
Van lạy không gian xóa những ngày
santa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 4:41 am

Em còn chưa hết thơ ngây
Ta còn chưa hết những ngày buồn xa
Mây vàng,mây trắng bay qua
Ngỡ là hứng hạt mưa sa .Ai ngờ …
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 9:51 am

...Ai ngờ gặp trận mưa rào
ướt luôn cơn mộng ngày nào em trao
mây hồng, mây trắng trên cao
mang đi.. xa tắp những ngày bên em..

(..không bít thơ của ai, mình mạn phép nối vào nhé!)

Tặng bạn bài thơ con cóc của mình về Tình bạn


Đã là bạn thì không phân tuổi tác
không khen chê nhan sắc ở bên ngoài
không thèm coi của cải có bao nhiêu
không kỳ thị dẫu là trai hay gái

làm bè bạn là cùng nhau "tám"
cùng buôn "dưa lê" hay nói chuyện tầm phào
cùng tranh nhau nói chuyện tào lao
và đôi lúc cũng mày tao chi tớ

là bè bạn có gì đâu phải sợ
nếu không ưa thì cãi cọ um sùm
có đôi khi nói bậy tùm lum
rồi sau đó sẽ âm thầm xin lỗi...

mây cứ bay đi và gió kia cứ thổi
tình bạn sáng trong tồn tại muôn đời
khi hờn giận, lúc vui cười
chúng ta cứ là bạn bè mãi nhé!




















Được sửa bởi minhtruong ngày Wed Oct 27, 2010 11:02 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 10:32 am

santa СПАСИБО !!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Oct 27, 2010 10:33 am

Shocked Basketball bounce I love you rendeer santa УРА!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Thu Oct 28, 2010 12:29 am

Tang Minh cau chuyen NGA trong thoi dai moi .


BA CON CHÓ TRONG ĐỜI AĐA
Ađa Ivanovna Brưsgailô không biết sợ trời. Hồi nhỏ cô bé Ađa sợ mẹ và bà, vào lớp một sợ cô giáo, con sau đó thì không sợ ai cả. Điều đó không có nghĩa là Ađochka (Ađulia, Ađusia) (những tên gọi yêu iếm Ađa) là một cô bé dũng cảm, tuyệt nhiên không. Cô bé đã kêu thét lên khi thấy nhện và sâu, sợ những người đàn ông say rượu, lúc nào cũng tránh xa những cậu bé ngổ ngáo, không chịu được độ cao. Chuyện ở chỗ khác. Ađa không bao giờ cảm nhận thấy một thế lực cao siêu nào đó bên mình, có thể nói, cô bé là một người vô thần vĩ đại. Có gì đáng lạ trong cách nhìn nhận thế giới này nhỉ? Tuổi thơ của Ađa Ivanova đã diễn ra trong một quốc gia vô thần cơ mà, bà sinh năm 1945. Vào thời ấy không ai tin vào thượng đế cả, còn ai tin thì giấu. Nhưng Ađa xa lạ với tất cả các loại lý tưởng, trong đó cả lý tưởng cộng sản, và cả những quy tắc đạo đức bình thường.
Ở trường nghe các câu chuyện về những anh hùng thiếu nhi đã hiến dâng cuộc đời non trẻ của mình cho Tổ quốc, hoặc chuyện về Aleksandrơ Matrosov lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Ađochka hiểu rằng nó không bao giờ làm chuyện đó. Không tự nguyện dành cuộc đời duy nhất và không lập lại để cho ai đó được sống, làm gì cũng được, chỉ cần được sống. Các bạn gái cho Ađa là thô bạo, tham lam và không tốt. Còn nó thì cảm thấy tất cả mọi người xung quanh ranh mãnh và vờ vĩnh. Sống vì tương lai? Đau khổ vì những mục đích thường xuyên thay đổi của một nhân loại ngu ngốc ?
Ađa không thương người không thương cả động vật. Nó chỉ tôn trọng những ai bắt được người khác phục tùng mình. Hồi còn bé tý Ađa đã theo dõi một cách thích thú cảnh bọn con trai đốt lửa thiêu mèo. Để kéo dài khoái cảm, chúng đặt từng con mèo lên đống lửa và thưởng thức cái chết của từng con. Sau này đau khổ của kẻ khác không còn làm nó thích nữa, nó trở nên dửng dưng.
Một lần gần trường học một chiếc xe hơi đã cán một con chó hoang. Nửa trước của con chó vẫn còn sống, nó giẫy dụa cào chân vào nền đường nhựa và rên thất thanh. Học sinh sợ không dám tới gần, thậm chí bà quét dọn lúng túng không biết làm gì – con chó làmcản trở giao thông, cần mang nó bỏ vào thùng rác, nhưng con chó đáng thương vẫn còn sống… Cần cho nó chết, cần cho nó chết … - những người qua đường khuyên. Các cô bé kêu lên và che mắt lại, một đứa thậm chí còn bị nôn.
Cô bé học sinh lớp năm Ađa, không nghĩ lâu, giật lấy cái xẻng của bà quét dọn và đập hết sức vài lần vào đầu con chó. Nó làm việc đó không phải vì thương hại, đơn giản nó muốn chỉ cho tất cả những đứa còn chảy nước dãi kia giải pháp đúng duy nhất - cầm lấy xẻng, chứ không phải nhen nhóm những tình cảm ngốc nghếch. Uy tín của Ađa không tốt hơn, thậm chí một vài đứa con trai bây giờ biết rõ mặt nó và thầm thì - “Con bé này đã giết con chó đấy…”
Ađa học lực bình thường, sau phổ thông thi vào trường Trung cấp Sư phạm và chẳng bao lâu lấy Tôlic, một lái xe Kamaz làm chồng. Họ dọn tới sống trong căn nhà của bố mẹ Tôlic đã qua đời, như thời trước hay nói – nhà tư.
Đối với gia đình trẻ đó là thiên đường – sống trong một ngôi nhà một tầng được chia thành bốn căn hộ có cửa ra vào riệng biệt, và mỗi nhà có một vườn rau riêng. Nhưng cuộc sống gia đình không thành. Sau khi sinh bé đầu tiên chồng Ađa bắt đầu uống rượu, còn sau khi đứa thứ hai ra đời thì uống hoài uống mãi không ngừng. Chồng Ađa không thể nào hiểu nổi, tại sao Ađulia lại làm anh bực mình như thế, tại sao, cứ mỗi lần về tới nhà, anh lại muốn chạy thoát khỏi vợ cho xa thật xa. Nếu nhìn từ mọi khía cạnh, Ađa là một người đồng hành trên đường đời tốt - biết may, biết đan, nấu ăn ngon, nhà lúc nào cũng giữ gìn sạch sẽ, ấm cúng. Và là một người đàn bà hấp dẫn… Cái gì đang diễn ra với anh chồng? Nhìn Ađulia quán xuyến gia đình, Tolic cứ co rúm người lại. Tâm hồn anh ta đau đớn, muốn uống nữa, và không cần gì hơn… sau năm năm như vậy Ađa suy nghĩ lại. Thằng đê tiện không mang tiền về nhà nữa, không biết lê lết ở đâu, với những thằng nghiện rượu như vậy. Ađa làm việc từ sáng tới tối trong vườn trẻ, vừa là cô trông trẻ vừa làm bà quét dọn, chỉ có một điều tốt, hai đứa con lúc nào cũng bên cạnh. Ađa cần một người đàn ông bình thường, một ông chồng mới, nhưng sau li dị lại phải chia căn hộ và tài sản kiếm được. Hơn nữa, cô đã quen với mảnh vườn, miếng đất. Ađa đã nuôi cả gà và ong, định mua cả dê con nữa.
Láng giềng không thích Ađa, thường đi kiện cô khắp các cơ quan quản lý nhà ở. Nhưng người ta cứ để thế, vì có hai đứa con nhỏ và ông chồng nghiện rượu bao giờ cũng làm các cán bộ quản lý nhà thương tình.
Ong của Ađa cắn bọn trẻ con hàng xóm, gà thì kêu ầm lên mỗi buổi sáng không cho bà già tám mươi tuổi ngủ. Gác xép chung thì Ađa khoá lại và cất giữ những đồ không cần thiết của mình. Và mặc dù trước đó không ai cần tới các gác xép đó, bây giờ ai cũng tự ái.
Ngoài ra, gần ngôi nhà chung có một sân cỏ nhỏ cũng của chung, nơi có ba cây táo mọc, những cây táo do ông bố đã qua đời của Tolic trồng. Những người láng riềng đã quen phơi quần áo ở cái sân đó, buộc dây giữa những thân cây. Ađa giải thích rằng, không được làm như thế, vì những cây táo là sở hữu của gia đình cô. Láng giềng phản đối, táo không có quả, còn chẳng biết phơi quần áo ở đâu nữa. Đã thế, Ađa đợi khi nào ai đó mới phơi một loạt quần áo vừa giặt xong, cắt dây cho biết tay. Những chiếc ga trải giường trắng tinh rơi ầm xuống đất bẩn, bà láng giềng lao ra định phang cào Ađa. Nhưng Ađa cầm rừu tiến ra…
Có một lần Ađa thốt ra từ trong tim với mẹ và bà: “Cho cái thằng thô bỉ ấy chết đi! Chẳng lẽ lại giết nó…” Việc là, nửa đêm, lao về nhà, Tolic dùng mọi cách để được gần vợ, làm bọn trẻ hoảng sợ và tình cờ làm vỡ cái vô tuyến. Mẹ và bà nhìn nhau. Tách chúng ra… - mẹ khuyên không được tự tin cho lắm. Nhưng bà quyết định ngay, và gắng chịu đựng cơn run rẩy của bệnh parkinson, kể cho cháu gái rằng, ông của Ađochka chết không phải theo ý muốn của mình. Ông là một thằng chó chết tiệt dâm đãng. Ông là một trong những tên đảng viên vô lại, mà trước mặt lãnh đạo thì bò lết, với người dưới quyền thì lỗ mãng, còn người nhà thì coi thường. Còn khi ông ta được bầu làm chủ tịch ban chấp hành địa phương, thì trở nên hoàn toàn trắng trợn, đem cả gái điếm về nhà. Đóng cửa lại trong phòng với bọn đàn bà rồi bảo là cần chuẩn bị báo cáo quan trọng. Bà không đi phàn nàn chồng với đảng bộ, con đười ươi cao hai mét này có thể nghiến bà thành bột. Bà bỏ thuốc chuột vào món súp nấm. Người ta không điều tra gì cả, ai mà nghi bà? Còn bà thì vừa khóc vừa kể cho các bác sĩ rằng ông chồng quá ngạo mạn của bà hái nấm độc trong rừng, tưởng là nấm ăn được, không đợi bà về, tự nấu súp và ăn. Người ta đã chôn ông rất long trọng và trả trợ cấp cho gia đình…
Bây giờ thì cần cẩn thận hơn, người ta có thể tiến hành khám nghiệm, ai cũng biết chồng gây gổ với Ađa. Bà đưa ra kế hoạch hành động – cho uống thuốc chuột rồi đem thi thể tới một rãnh hoang vắng xa nào đó, rồi ném xuống cho chắc. Bây giờ đang mùa thu, thời điểm rất hợp. Thậm chí, nếu tới mùa xuân người ta tìm thấy nó, thì chỉ giống như uống rựơu say rồi bị đông lạnh. Ai cần khám nghiệm cái tử thi đã thối rữa? Còn nếu như khám nghiệm – không chứng minh được gì. Bị đầu độc? Một việc dễ hiểu, những thằng bạn nghiện với nhau… Cái chốt của vấn đề - làm thế nào để mang xác tới được cái rãnh? Nếu như láng giềng có nghi ngờ gì – cho là mất tích.
Ađa nhớ lại trong kho chứa có chiếc xe ba gác một bánh, có thể dùng nó. Che bằng rẻ rách, lá cây, bỏ biđông lên, cẩn thận vẫn hơn… và đưa xác tên đê tiện đi ngay ban ngày ban mặt, trước mặt tất cả mọi người. Ađa đã lâu rồi không gọi chồng bằng tên nữa, chỉ là tên đê tiện. Mẹ cũng sẽ đi bên cạnh, để canh chừng. Ba người đàn bà quyết định như thế.
Ađa nướng một cái bánh táo ngon lành. Để nguỵ trang cắt đi vài miếng – như là ai đó đã ăn, bỏ cái bánh lên bàn gần quả dưa hấu đỏ như máu mà bọn trẻ chưa ăn hết. Ađa cho bọn trẻ sang nhà bà và mẹ, rồi bật cái vô tuyến sau trận bị đổ chỉ còn tiếng, ngồi đợi chồng về. Nếu như mọi chuyện trôi chảy, sáng sớm sẽ gọi điện cho mẹ, và hai mẹ con sẽ hành động. Tolic vẫn chưa thấy về. Trong sân, con chó Đrugiốc bị Ađa xích lại rống ầm lên. Chỉ có ông chủ, thỉnh thoảng mò về nhà, mở dây cho chó, và nó sung sướng chạy nhảy quanh vườn, phì cả nước bọt vào đồ chơi trẻ con, rúc mõm vào chuồng gà và nhe răng với bọn gà, giẫm nát các bụi quả lý gai và phúc bồn tử đen, làm trơ gốc cải và cà rốt lên. Ađa không yêu chó và chắc bỏ nó đi lâu rồi, nhưng ở nhà tư không có chó không được - thế nào cũng có kẻ nào đó trèo rào vào. Đồ súc sinh chắc nhớ tên đê tiện, rên nghe đứt ruột đứt gan… Hay là cảm nhận được ông chủ chẳng còn bao lâu nữa? Ađa bắt đầu hoang mang - nhỡ hắn không về? Thường chiều thứ bảy chồng Ađa hay về nhà, giặt những bộ đồ hôi hám của mình, sau đó ngủ tới bữa trưa hôm sau. Nhưng khi nào hắn về? Có thể vào ban đêm, có thể vào rạng sáng…
Dưới âm thanh của chiếc vô tuyến lúc đầu Ađa thiu thiu, rồi sau đó ngủ thiếp luôn. Bà ta không nghe thấy tiếng Tôlic về, tiếng mở xích cho con chó Đrugiốc ngoài sân, tiếng Tôlic đã nhét chìa vào ổ mãi mới mở được cửa, tiếng con chó sung sướng kêu ăng ẳng và cào móng vào cửa… Bà ta đã không thấy, chồng mình cả người bẩn thỉu, đầy nước dãi do chó hôn liếm khắp nơi, đi luôn cả đôi giầy bẩn thỉu lao vào cái bếp sạch sẽ, và ăn ngấu ăn nghiến dưa hấu. Bà ta đã không thấy con chó trung thành quây quanh chân chồng như thế nào, sung sướng tột độ vì được cho vào nơi cấm kỵ, làm luôn một bãi nước dưới gầm bàn…Đã không thấy Tôlic tiếp tục ăn dưa hấu, cho Đrugiốc ăn bánh táo, đã không thấy Tôlic bất thình lình định thần lại, khi thấy nước miếng chảy ra từ mõm chó, và con chó giãy dụa quằn quại khủng khiếp trên nền nhà. Cái thân thể co quắp lại của Đrugiốc Ađa tìm thấy ở bếp vào buổi sáng. Con chó nằm trên đống phân hôi thối, đôi mắt trồi ra trắng bệch, mõm dính chặt vào chân bàn. Tên đê tiện không thấy đâu cả. Sau mới rõ chồng Ađa đã lấy giấy tờ và tất cả quần áo của mình. Ađa không bao giờ thấy chồng nữa. Có lẽ tên đê tiện đã đi Sibêria tới chỗ người anh trai làm rừng…
Bọn trẻ lớn lên. Khi đứa đầu được 10 tuổi, còn đứa thứ hai vào lớp một, Ađa bỏ việc ở vườn trẻ và xin đi làm giám thị tại nhà tù nữ. Ở đó, người ta trả lương nhiều hơn. Những nữ tù căm thù bà ta và sợ, đặc biệt họ không thích cái nhìn khinh bỉ nặng nề của bà và những chiếc răng hô ra từ hàm trên cắn môi dưới. Ở nhà tù, cuối cùng thì Ađa có được tình nhân, trung tá Krotov. Họ chuẩn bị cưới nhau, Ađa đã cắt xong áo cưới, nhưng xảy ra chuyện không lường trước được. Sau thất bại của cuộc đảo chính 1991, Krotov cho một phát đạt vào trán mình.
Hai đứa con trai của Ađa lớn lên ngoan ngoãn, tôn trọng mẹ. Thằng đầu luyện bắp tay bắp chân, thằng sau thì làm thơ. Thằng đầu bị gọi đi nghĩa vụ, nó không trở về nhà nữa. Nó quyết định hiến dâng cuộc đời mình cho việc quân binh. Nó ở lại đâu vùng Udmurchia, lúc đầu có viết thư, sau đó lấy vợ rồi thôi viết luôn. Thằng sau lớn lên ốm yếu, gầy gò và đầu to. Đau tim, viêm dạ dày, động kinh. Bị mộng du, rối loạn thần kinh, hai mắt hơi lé. Tên đê tiện đáng nguyền rủa, tác phẩm của hắn… - Ađa thở dài, khi mua thuốc cho đứa con không đạt của mình.
Thằng sau người ta không cho nhập ngũ, nhưng nó lại được đánh giá cao trong những nhóm văn chương nhỏ. Nó hầu như chẳng bao giờ có nhà, làm việc ở xưởng in và thuê một phòng ở cùng với một cô nhà thơ nào đó. Càng ngày Ađa Ivanovna càng ít quan tâm tới hai đứa con trai hơn, thế mà hồi thơ ấu khó mà tìm được một người mẹ chu đáo và biết quên mình như thế. Điều thực dị thường – đúng y như ở động vật. Chỉ cần đàn con lớn lên, con cái quên ngay con mình, những đứa con mà chỉ cách đó không lâu chúng âu yếm liếm láp cả ngày. Chính nó đây - sự thông thái của thiên nhiên. Chỉ ở chúng ta, con người, trong chuyện này, quá mức…
Ađa không lấy chồng nữa, thay vào đó ruộng vườn mở mang – gà, ngỗng, hai con dê cái, thỏ, một con heo. Càng ngày bà ta càng say mê súc vật, trên mảnh vườn nhỏ không có chỗ để đặt chân. Năng lực thì sùng sục, Ađa không còn nghĩ tới đàn ông nữa, càng nghĩ nghiêm túc hơn về một ngôi nhà nhỏ ở nông thôn. Và khi mẹ Ađa qua đời, bà quyết định ngay – bán căn hộ ở thành phố và chuyển về ở tại một cái làng nhỏ ông trời quên lãng, nhỏ và đẹp như tranh vẽ bên bờ một dòng sông Nga vĩ đại. Còn đứa con trai thứ hai cùng với cô nhà thơ mang bầu chuyển về ở tại cái nhà của bố nó. Những ngôi nhà nông thôn Nga rẻ làm sao! Nhà và vườn rộng tới ba mươi sào (có khi cả hecta) mua như được tặng. Vì vậy, tiền bán căn hộ ở thành phố Ađa bỏ ra trang bị đủ tiện nghi cho điền trang của mình. Bà mua tới năm con bò cái, sáu mươi con thỏ, mười con dê cái và một dê đực, sửa lại kho chứa đồ cho chắc chắn, làm chuồng gà hai tầng, sửa lại nhà tắm hơi, trang hoàng lại nhà, làm hàng rào mới…
Quan hệ với dân địa phương lúc đầu bình thường, nhưng chẳng bao lâu thì tồi đi. Ađa đã quen với cái điều: sự thẳng thắn, không biết nịnh và lắc léo của bà không mang lại quan hệ láng giềng tốt, nói chung bất cứ quan hệ nào với mọi người. Nhưng Ađa không bao giờ đau khổ vì sự cô đơn, đặc biệt bây giờ, khi có một điền trang lớn như vậy. Dù sao, bà ta cũng có một người bạn trung thành, thật lạ, đó là một con chó đực. Mặc dù Ađa không yêu chó, nhưng con này đặc biệt. Sharl là con chó láng giềng, lúc đầu được gọi là Sarik. Cả làng thương nó và cho con chó tốt bụng ăn, nhưng nó chọn Ađa.
Chuyện như thế này. Chủ của Sarik, cặp vợ chồng không con Gulkinư sống bằng nghề ăn trộm. Họ lấy tất cả - từ quần áo cũ cho tới giây phơi, bình thuỷ tinh, sô rỉ. Những đồ có giá một chút dân làng đem cất vào trong nhà, nếu ai quên cào hay xẻng ngoài vườn, thì ôi thôi – c est la via!
Họ mang những thứ vứt đi ấy đi đâu, không hiểu nổi. Khi Ađa mất cái chăn bông, bà ta hành động đơn giản – mua bẫy và đặt dọc hàng rào. Chẳng cần đợi lâu – bà già Gulkina bị mắc bẫy. Chuyện xảy ra vào mùa đông, vào đêm Giáng sinh. Gulkina leo qua được hàng rào, nhưng khi đứng lên, tay mắc vào bẫy. Bà rú lên đau đớn, và những con chó làng cũng rú lên theo. Ông chồng kêu to, gọi bà chủ, nhưng Ađa chỉ sáng hôm sau mới bước ra vườn. Ông láng giềng chở bà già Gulkina bất tỉnh, bị lạnh cứng đi bệnh viện. Mặc dù các bác sĩ đã gắng hết sức, bàn tay phải bị cắt bỏ. Từ ngày đó, vợ chồng Gulkinư uống rượu triền miên và hầu như không còn lang thang trong các vườn lạ nữa. Dân làng lên án Ađa.
Sarik tất nhiên bị đói, trước kia ít được chủ cho ăn, nay thì không còn được cho ăn nữa. Chẳng có gì mà ăn. Sarik là một con chó thuần chủng đẹp. Bộ lông bẩn lem luốc và cái thân gầy còm ốm yếu không làm mất đi cái vẻ trí thức bẩm sinh của nó. Cái tướng đi bình tĩnh, cái mõm tao nhã thông minh, tính tình nhã nhặn. Ông bà Gulkinư đã kiếm nó ở đâu ra? Chắc là ăn cắp. Saric gây ấn tượng sâu sắc cho mọi người trong làng, ai cũng yêu nó. Cuộc sống khắc nghiệt đã không làm nó trở nên dữ tợn, ngược lại - tới cổng nhà ai đó, ho một hai lần, đợi khi nào chủ nhà nhìn thấy nó và mời vào. Nó ăn tất cả những gì người ta cho – rau củ sống, vỏ khoai tây, bánh mì đã mốc, táo thối,… Nó ăn không vội vàng, đàng hoàng, như ăn trong một nhà hàng cho chó sang trọng. Sarik không phân biệt miếng thịt hay miếng dưa chuột muối, dù sao, không tỏ vẻ gì cả. Nó ăn ngon lành món ăn đựơc cho, thỉnh thoảng dừng lại, nhìn chủ với một cái nhìn đầy biết ơn.
Sarik ngủ trong chuồng chó của mình ở nhà ông bà Gulkinư, còn ban ngày thì đi chơi quanh làng. Những bà già cô đơn kể cho nó nghe những câu chuyện của mình, và nó nghe một cách chăm chú, dửng tai lên, như là hiểu hết. Ai cũng sung sướng chăm sóc nó, vô tư, đơn giản chỉ là tôn trọng trí thông minh chó của nó. Tất cả đã ngạc nhiên như thế nào, khi con chó kỳ diệu này quyết định bỏ chủ cũ của mình và tới sống với Ađa.
Để chứng minh cho sự nghiêm túc của mình, Sarik lôi miếng đệm nằm tới sân nhà Ađa. Lúc đầu Ađa muốn làm cho Sarik một cái chòi mới, nhưng suy nghĩ lại, cho nó sống trong cái nhà ngang bằng gỗ sắp đổ, mà đã muốn bỏ đi.
Ađa và Sharl trở thành đôi bạn khăng khít. Đến nỗi Sharl ăn cắp gà và ngỗng hàng xóm cho bà. Nó trở thành tên ăn cắp, y như chủ cũ. Chắc nó cảm nhận thấy Ađa vui mừng trước cái lợi bất kỳ. Sharl tóm con gà đang ngái ngủ, cắn vào họng, và bỏ chạy. Còn bà chủ thì vặt lông, nấu canh. Lúc đầu hàng xóm tới phàn nàn, nhưng Ađa nhún vai – làm sao mà tôi biết được đó là gà của ông? Gà nào chẳng giống gà nào… Sharl – Sarik bắt đầu bị người ta đuổi ra khỏi các vườn. Thấy nó, ném đá đuổi, có lần nhóm đàn ông muốn dạy nó một bài bằng gậy, nhưng con chó thật khéo léo, thoát chạy được.
Một lần Sharl lôi về một chú gà trống – nhà sản xuất, vẫn còn sống. Bà láng giềng của Ađa hét đến ngỗi mất cả giọng. Ađa trả lại con gà và yêu cầu Sharl chấm dứt ăn cắp, tất nhiên bà đánh giá sự chăm lo của nó … nhưng họ có đầy đủ tất cả, nhà của Ađa – có bát ăn bát để cơ mà. Sharl hiểu hết và ngừng các phi vụ ăn cướp của mình.
Ôlegiơka (tên goi âu yếm Oleg) , đứa cháu trai sáu tuổi của Ađa, mê thích Sharl. Cậu nói hẳn ra – con về làng thăm Sharl với bà! Đứa con trai Ađa – nhà thơ và cô vợ - cũng nhà thơ bắt đầu đưa con trai về làng nghỉ hè, để thở không khí trong lành, để uống sữa dê tươi. Và Ađa không phản đối, bà yêu bọn trẻ con. Tiếng nói bập bẹ dễ thương, những kết luận buồn cười, và điều chính, sự bất lực và phụ thuộc hoàn toàn vào người lớn. Thật dễ chịu khi nhận thức được trên đời này còn có những sinh vật không thể sống thiếu bạn, chính vì vậy Ađa quý cả lũ gia cầm. Ôlegiơka trông khoẻ mạnh, và cho dù trong lòng Ađa khinh bỉ cô con dâu, con bé khó hiểu với khuôn mặt xanh xanh giống mặt ngựa, bà vẫn biết ơn cô ta theo kiểu của mình. Quả thật lạ - người thì da bọc xương, mà sinh được đứa bé khoẻ mạnh, vượt qua được gien của tên đê tiện. Ađa đã không hy vọng rằng cô ta có thể sinh ra được cái gì đáng giá.
Ôlegiơka là cậu bé tốt bụng, vào một ngày, bất thình lình tuyên bố - “Bà ơi, bây giờ cháu lớn rồi, cháu sẽ giúp bà!”. Cậu chăm chỉ đào luống đất riêng của mình và reo các loại hạt khác nhau, học cách buộc bụi cà chua, bắt bọn bọ cam bỏ vào lọ dầu hoả. Ađa suy nghĩ, đứa cháu sáu tuổi nên trở thành đàn ông rồi và cần thấy cuộc đời thực như thế nào. Vì vậy, bà không dấu cháu trai sự tàn ác bất đắc dĩ nữa, sự tàn ác mà luôn luôn tồn tại trong cuộc sống ở nông thôn.
Lúc đầu Ađa chặt phanh đầu con gà già không đẻ trứng được nữa, và nhổ lông cái thân thể đang còn giãy dụa. Cháu giúp bà nhé? Thằng cháu trai khóc òa lên và bỏ chạy. Bữa trưa cậu từ chối không ăn thịt gà, Ađa cũng không dỗ. Bà đưa món thịt thỏ xào, thì cháu trai ăn ngon lành. Sau vài ngày Ađa hỏi Ôlegiec (một kiểu gọi âu yếm tên Oleg), có muốn món thịt xào nữa không, cháu muốn. Ađa đưa cháu ra sân sau nhà và chỉ cho nó, giết một con vật như thế nào, để giữ được bộ da lông. Olegiơka van lạy bà không giết con thỏ lông xù, nhưng bà chỉ cười chế giễu – “nếu không giết, cháu và bà sẽ chết đói…” Olegiơka run lẩy bẩy cả người và nuốt nước mắt gấp gáp, còn bà nội thì khéo léo lột da con thỏ. Không sao cả, Ađa nghĩ, cứ để nó quen dần…
Nhưng đứa cháu trai trở nên dễ bị kích động và cáu kỉnh, thu mình lại và không ăn thịt nữa. “Thế cháu thích giò không? Nó cũng được làm từ con bò Miska, cháu nhớ không, con bò nhỏ màu râu ngô năm ngoái ấy? Vào thu bà đã cắt … Cháu nghĩ là thịt mọc trên cây à? Thế cháu nhớ mình ăn thịt nướng hôm bố mẹ cháu chở cháu tới không? Nó làm từ thịt con dê mà bị mắc vào hàng rào dây thép gai, đành phải làm thịt. Cháu là đàn ông cơ mà, hãy quen đi…” Nhưng đứa cháu trai không muốn noí chuyện với bà nội nữa, chỉ phàn nàn với Sharl về người bà ác độc, nói để bà nghe thấy. Cứng đầu thế đấy… - Ađa ngạc nhiên.
Cộng thêm con mèo Murka ban đêm sinh liền mười con mèo con khác nhau. Ađa, như mọi khi, dìm chết bọn mèo con trong xô nước, sau đó mới đổ vào toilet. Thật không may, Olegiơka, một lúc sau lại đi toilet, vừa cởi quần ra, khủng khiếp nhìn thấy ở dưới giữa cái đống thối tha những con mèo con nằm đó. Nó hét kinh hoàng, lao ra khỏi toilet, làm luôn cả ra quần. Ađa thực sự không muốn thử nghiệm cháu một lần nữa, đơn giản là bà không nghĩ Olegiơka đã sử dụng toilet người lớn. Trước đó, bà cho cháu đi bô… Hơn nữa, đêm trước đó bà ta nằm mơ thấy Sharl, và nó nói chuyện với bà bằng giọng người – “Ađa, đừng ngốc nghếch nữa, để cho cậu bé được yên, không lớn lên sẽ bị tâm thần đấy. Không phải ai cũng có thần kinh sắt như bà đâu”. Và Ađa đã hứa. Vì vậy, khi cháu trai lao vào đấm bà, bà không hiểu ngay, chuyện gì đã xảy ra.
Đến bữa trưa thì Olegiec biến mất. Ađa và sharl tìm khắp các nhà để dụng cụ, đi vòng quanh cả vùng, vào từng nhà .. Vô hiệu quả. Thậm chí bà còn khóc một tý - muốn tốt hơn, cuối cùng thành ra không giữ được cháu. Nhưng mọi chuyện cũng xong. Hoá ra Olegiơka quyết định về thành phố, về với mẹ với bố. Cậu bé đi bộ dọc theo đường cái và gần tới cái làng gần nhất thì chú công an khu vực thấy và đem về đồn. Cậu bé biết họ của mình, và buổi chiều người ta mang cậu trả về cho bà nội. Từ ngày đó Olegiec cư xử rất tồi, và Ađa gửi điện tín cho cậu con trai tới đón Olegiec về nhà.
Mẹ về làng đón Olegiec, và khi hiểu rõ nguyên nhân những cơn rối loạn thần kinh của con trai, thì mắng mẹ chồng với những lời bẩn thỉu nhất. Còn tuyên bố không bao giờ tin tưởng giao cháu cho bà nữa. Ađa cũng không vừa. Con đê tiện gày còm queo, nhà thơ lởm chân cong này thì dạy được gì cho thằng bé? Đặt vần mấy thứ vớ vẩn? Bọn nó thế nào, ăn bằng hồn thánh à? Nhai những cái giò xúc xích từ cửa hàng … còn tiếc nữa nhé!
Chỉ còn lại bà và Sharl, sống không tồi. Mùa thu tích trữ cỏ khô, đi hái nấm, sấy khô cho mùa đông. Sharl có cái mũi thính đặc biệt với nấm trắng, vì thế loại khác không hái. Mùa đông đọc lại những tạp chí cũ, mùa xuân làm vườn, còn mùa hè thì không có lúc để buồn, việc đầy nhà.
Thỉnh thoảng Ađa lại nằm mơ thấy Sharl, trong giấc mơ họ nói chuyện một cách thực sự thỏa mái. Họ thường đi chơi dọc bờ sông, Sharl đi bên cạnh cách hai bước chân chó, như người. Trong năm năm họ thảo luận nhiều chuyện - những năm tháng phổ thông, cuộc sống gia đình không may mắn, và cả chuyện tên đê tiện bỏ chạy, không cần phải giết, và cả cậu con trai cả gần như bị quên lãng, cả con trai thứ hai với con vợ ngốc nghếch, và tất cả những người dân địa phương, cả cuộc cải tổ perestroika thất bại, cả tên nghiện rượu Elsin. Họ đề cập tới cả những vấn đề triết học, thậm chí cái gì đó về thượng đế nữa… Cái lạ là sáng kiến bao giờ cũng thuộc về Sharl, những đề tài này Ađa không quan tâm, bà chỉ nói chuyện vì lịch sự.
Một lần đi dạo về, trong thực tại, không là giấc mơ nữa, Ađa và Sharl gặp một linh mục trẻ. Mới nhìn Ađa thoáng qua, linh mục bất thình lình kêu thất thanh “Hồn ác!”, làm dấu thánh ba lần và bỏ đi nhanh, gần như bỏ chạy, vừa đi vừ lẩm bẩm đọc kinh. Ađa Ivanovna đã lo lắng. Việc gì vậy? Ông ta sao, điên à? Sharl cũng buồn phiền - chạy về nhà, đầu không ngẩng lên. Ở làng bên cạnh, cách đó không lâu, người ta mới khôi phục lại một nhà thờ bị tàn phá, và dân dần dần lại tiếp xúc với tôn giáo. Ađa không đi nhà thờ. Những người ngoan đạo, nói chung, bị bà ta cho là ngu dốt, nhưng tới lễ Giáng sinh lúc nào cũng làm món ngỗng nướng với táo, còn tới lễ Phục sinh thì nhuộm trứng và làm một cái bánh Phục sinh to xung quanh xếp trứng màu. Bà ta làm chỉ đơn giản cho có, vì sự phong phú của thực đơn.
Một ngày xuân trời nắng Ađa quyết định tới xem nhà thờ mới vì tò mò. Nhưng đúng vào lúc khi bà chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa của nhà thờ, cái sàn xây dựng treo ngay trước cửa bỗng nhiên bị đứt. Chắc Ađa đã bị đè nát bấy, nhưng Sharl đánh giá tình hình kịp thời và húc vào lưng bà chủ đang ngây người ra. Ađa lao như bay vào trong nhà thờ, và mất thăng bằng, ngã dập mặt xuống nền gạch đá…
Những chỗ bị dập thương này - chuyện vặt, sau một tuần đã lành. Sharl không kịp tránh, nó bị đè nát hai chân sau, và chẳng bao lâu sau chúng bị liệt luôn. Ađa đưa con chó tới trạm thú y của huyện, nhưng ở đó không giúp được gì, còn đánh thuốc cho nó chết thì Ađa từ chối. Dẫu sao bà cũng đã quen với nó. Sharl bây giờ bò trong vườn bằng hai chân, những cuộc dạo chơi đành phải bỏ. Ađa rất sợ Sharl sẽ bị liệt toàn bộ, và bà sẽ chỉ còn lại một mình…
Không hiểu sao Ađa không thể quên được vụ tai nạn, nó dường như cứ lớn dần lên bên trong bà… không cho bà yên. Còn cái ông linh mục không bình thường… Sharl cứu bà trước cái chết khó tránh khỏi, xô bà vào trong nhà thờ. Nhỡ đó là dấu hiệu? Có thể Thượng đế có thật… bây giờ người ta nói nhiều về chuyện đó lắm, thậm chí trong cả tạp chí “Sức khoẻ” cũng in cả chiêm tinh… Còn nếu như, ôi đừng có thật, Thượng đế dẫu sao cũng có thật, thì phải làm gì đó. Làm lễ thánh, chẳng hạn… cần phải tuân theo cái gì đó, bà không hề muốn bị thiêu dưới địa ngục, khi những người khác thì dửng mỡ trên thiên đường.
Ađa nhớ lại, dưới tầng hầm, giữa đống đồ vứt đi còn lại của những người chủ cũ, quyển Kinh Thánh nằm đâu đó. Bà lục lọi tìm quyển sách, những trang sách bị hỏng vì ẩm, nhưng không sao, vẫn đọc được. Ađa chẳng hiểu sao biết được từ đâu đó, chẳng nhất thiết phải đọc cả, phần đầu có gì đó không đúng, cái chính là - Tân Ước. Cố hết sức Ađa mới đọc hết được Tin Mừng theo Thánh Mátthêu, và nó làm bà nổi giận. Họ đã viết cho ai?! Cho những ông Thánh? Yêu kẻ thù, chúc phúc cho những kẻ bị nguyền rủa, cho chiếc áo cuối cùng… chẳng ai làm thế được cả, cho dù có tỏ vẻ là tín đồ ngoan đạo như thế nào chăng nữa.
“Có lẽ, đơn giản là cần hướng tới cái đó…” – Sharl suy luận (dĩ nhiên trong giấc mơ). “Để làm gì? Tại sao tôi cần phải tin những quyển sách vớ vẩn chẳng hiểu ai viết nữa? Thế nếu như thiên nhiên tạo hoá tôi như thế? Dù tôi không đồng cảm ai cả, nhưng cũng không đòi hỏi gì ở mọi người, tốt hơn là chết một mình ở đây, còn không yêu cầu ai giúp …”. “Sao bà cuồng lên như vậy? Dĩ nhiên, mỗi người mỗi tính, nhưng nhớ lại tên đê tiện đi… thật tốt là lúc đó bà đã không giết hắn, không gây tội ác…”. “Hắn chẳng là gì cả! Giết, không giết, tao đã chẳng hề bị lương tâm cắn rứt, tính tao thế đấy, hiểu không? Nhưng tao còn không giả vờ tốt nữa…”. “Không, Ađa, bà không đúng, giết là tội ác lớn, lại còn vì căn hộ”. “Ừ, tao đã không giết… thế mày nghĩ thế là đủ à? Tao nghi ngờ lắm… nếu như thật sự có những đòi hỏi như thế, thì chẳng có ai được lên thiên đàng cả…”
Những giấc mơ như vậy không thường xuyên, nhưng chúng làm Ađa khó chịu khủng khiếp, và sáng dậy thậm chí bà còn hét Sharl tội nghiệp, như là nó đã dạy bà sống thật. Nhưng dẫu sao có con sâu nào đó đã đục bên trong bà, còn thêm những đồn đại không hay nữa. Chẳng bao lâu nữa sẽ xảy ra tận cùng thế giới. Năm 2000 sắp tới, và con số này đã làm nhiều người sợ. Nhưng Ađa đã kết thúc quan hệ của mình với siêu nhiên, mặc kệ, chuyện gì tới sẽ tới – bà quyết định, nếu Thượng đế tạo ra bà như thế, thì để Thượng đế tự chịu trách nhiệm.
Sharl làm bà lo lắng nhiều hơn, thời gian cuối nó cứ bò theo bà suốt, và, cái chính là làm bậy khắp, bất cứ chỗ nào. Nó đi lỏng, ỉa chảy, đặc biệt thật ghớm khi nó đi trong nhà. Ađa mỗi ngày lau chùi tới mấy lần ở bếp, ngoài hiên, thậm chí cả trong phòng ngủ của mình. Mà Sharl thì ăn nhiều và ngon lành, lúc nào nó cũng đói, vì đồ ăn tiêu hoá kém. Ađa vẫn còn thương người bạn của mình, bà ta hiểu, không còn đợi bao lâu nữa. Nhưng mùa hè trôi qua, mùa thu tới, mà Sharl vẫn cứ đi bậy và đi bậy, nó không ốm hơn, nhưng cũng không khoẻ hơn. Kỳ lạ … - Ađa nghĩ, - nó kéo dài bao lâu nữa? Bà còn thuốc chuột, nhưng nhớ lại, hình ảnh con chó Đrugiốc sau khi chết, Ađa hiểu rằng bà không thể cho Sharl những đau đớn như vậy. “Đây thực sự là tội lỗi – nó cứu sống mình, còn mình thì cho nó thuốc chuột…Nhưng nếu như cho thuốc ngủ chết thì tốt hơn.” Nhưng mang Sharl tới trung tâm huyện khó khăn, và bà đợi, để mọi chuyện tự giải quyết…Còn con chó dường như cảm nhận được ý định của bà chủ, và trở nên không thể chịu được – đòi ăn hoài, còn nếu không được, thì kêu thảm thiết và nhìn trách móc làm sởn cả da gà. Ở đâu nuôi được tàu há mồm như thế? Ađa đã cho Sharl ăn đủ thứ, đồ thừa thãi bất kỳ, nó thì chẳng sao cả - chỉ cần ăn.
Một ngày đầu tháng mười Ađa đi ngủ sớm, mệt mỏi thế nào ấy. Nhưng bà ngủ không yên, bà lại mơ thấy Sharl. Nó đứng trước mặt bà bằng hai chân sau, hai chân trước cào vào ngực. Sharl cao lớn, tới năm mét, có khi còn hơn. Đôi mắt nó sáng rực dữ tợn, trên đôi môi nụ cười khinh bỉ. “Bà sẽ rơi vào Địa ngục, vào lò lửa, đó chính là chỗ của bà! Không phải đương nhiên mà tên bà như thế !”(Ađa - từ có gốc từ từ “ađ” – có nghĩa là địa ngục) Và con chó cười vang bằng giọng cười sủa vang kinh tởm.
Ađa tỉnh dậy giữa đêm khuya toát mồ hôi lạnh, người bà run lên lẩy bẩy như bị sốt rét, tim như nhảy khỏi lồng ngực. Con chó thối tha! Bà bật dậy khỏi giường, cần uống thuốc thuốc trợ tim. Sáng ra sẽ mời nó thuốc độc … nhưng tại sao trong phòng sáng như vậy? Từ ngoài cửa sổ ánh sáng đỏ rực lấp lánh tràn vào phòng ngủ, Ađa nhìn qua cửa sổ - quỷ thần ơi, chẳng lẽ lại có đám cháy trong làng? Cả bầu trời cháy đỏ rực. Ađa lao ra sân, sờ vào cái cổng… nhưng không, ánh sáng lạ đó không phải do đám cháy. Phía bên kia bờ sông có cái gì đó cháy rực mầu đỏ cam, lớn lắm, chiếm cả nửa bầu trời, không , không phải cháy,... nó cùng tiếng nổ tách lan tràn mọi phương bầu trời, chiếm hết cả bóng tối!
Đầu gối Ađa run lên. Nó đây, tận cùng thế giới… Trời ơi! Chân đan vào nhau bà ta ngã lên cỏ ướt và bắt đầu làm dấu thánh một cách điên dại. Thượng đế hãy thương tình, Thượng đế hãy tha thứ! Trong khoảng khắc đầy khiếp đảm này, Ađa nhớ lại tất cả và van xin tha thứ tất cả - tha thứ cho việc đã dùng que cạy mèo cháy trong lửa, cho cái niềm vui cay độc bí ẩn bà có được, khi cầm xẻng đập chết con chó hoang, cho cái tội ăn cắp đồ của các bạn gái, cho việc lấy một trăm rúp trong tủ của bà bạn gái… cho cái tội cướp của ông già mù thương tật lương hưu khi đã lớn tuổi, cho đàn gà của bà đã làm cho bà già hàng xóm bị nhồi máu cơ tim, cho cái kế hoạch giết chồng và cái chết thảm thương của con chó Đrugiốc, cho cái ý định giết Sharl, đã bắt những người nữ tù trong xưởng may nhà tù khâu đi khâu lại cái chăn tới mười lần, cho việc không trả lại cho bà Tamara con heo con, mà nói dối, rằng nó chết, khi bà ấy đi thăm con… vì tất cả những ai bà đã lừa lọc và xúc phạm, vì tất cả , vì mọi cái … những gì còn nhớ và cả những gì đã quên…
“Bà sao vậy? Sao lại rên rỉ thế? Bà đấy à, Ađa? Bà sao thế, đau à?”.
Ađa không hiểu ngay, ai đó nói với bà, bên cạnh còn một tâm hồn sống, thì bà vẫn còn sống! Cái giọng bấp búng, nhưng quen thuộc, à… đó là Kolka, con trai bà Tamara. Nó sao, không hiểu à? “Đằng kia… đằng kia…”.- bà ta gần như chỉ mấp máy đôi môi, chìa tay về ngọn lửa trên trời. “À, cái đó … Đó là những người làm phim mà, bà sao thế? Bà không biết người ta đang quay phim ở đây à? Có nghĩa là ở đằng kia, bên kia sông… họ tạo đấy. Thế bà sợ à?”
Ađa trở về nhà như trong cơn mê sảng. Chân loạng choạng, trong đầu vang lên sự trống rỗng… Tựa vào hàng rào, bà ta không tìm ra ngay cửa … và không đóng nó lại. Sharl đang ngủ bình yên trên ngưỡng cửa, Ađa đứng lại, cái nhìn nặng nề của bà ta dừng lại ở cái cuốc chét bên cây gần đó…
Bà ta đánh có hệ thống và điên khùng, bà ta cắt con chó vụn ra. Những miếng thân chó đầy máu bay tung lên, làm bẩn cả bờ tường nhà mới được sơn trắng lại, miếng lông chó bạc trắng bay trong không trung. Bà ta đánh thậm chí cả khi thân thể Sharl chỉ còn như một đống nhầy nhầy không hình dạng, và những cú đập của cái cuốc chét đã bắt đầu làm vỡ những bậc thang bằng gạch.
Elena Nekrasova
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Thu Oct 28, 2010 9:18 am

Chân dung tả thực đấy sao? đọc xong mà thấy tội nghiêp cho Ada quá! Một linh hồn cô độc và đói nghèo, con người khi không có tình thương và lòng bao dung thì quả là đáng thương! ngalato thấy thế nào?
Hôm trước mình có đọc tiễu thuyết của Tuyết Tiểu Thiền "Muôn nẻo đường yêu.." mình tự hỏi có chăng trong cuộc đời này tồn tại những cuộc tình và những thân phận như vậy? và cũng băn khoăn nếu mình là người trong cuộc thì mình sẽ xử lý ra sao? ngalato đã có đọc chưa? nếu rồi hãy nói thử suy nghĩ của mình nhé, còn chưa thì tìm đọc xem sao! nhưng mà giá viết lên có dấu thì có lẽ dễ đọc hơn. Nói thật em đọc thơ hay văn của nhà bác đến sốt cả ruột vì .... nhiều khi chả hiểu gì phải đoán mãi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Nov 01, 2010 9:22 am


Hãy vui vẻ nhé mọi người!




Được sửa bởi minhtruong ngày Wed Nov 10, 2010 10:50 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 03, 2010 2:46 am



Cuộc sống đôi khi nó cuốn ta vào vòng xoáy của nó.
Dành một chút thời gian để tâm hồn được thảnh thơi hơn, gửi tặng một món quà nhỏ đến mọi người..

CHỮ TÂM

Có hai nhà sư đang trên đường đi khất thực. Đến một con suối có dòng chảy rất xiết hai nhà sư nhìn thấy

có một cô gái đang định lội qua suối nhưng không dám vì sợ bị nước cuốn đi. Nhà sư thứ nhất không

quan tâm đến lời yêu cầu giúp đỡ của cô gái và tự mình lội qua suối. Nhà sư thứ hai tiến đến bế cô gái

vào lòng và lội qua suối. Cô gái vô cùng cám ơn nhà sư đã giúp mình và cả hai nhà sư lại tiếp tục con

đường của mình.
Đi được một đoạn đường, dường như không chịu nổi nhà sư thứ nhất quay lại trách nhà sư thứ hai :
- Anh đã tu hành mà vẫn còn tà tâm, vẫn còn ham sắc dục. Sao lại ôm ấp đàn bà con gái như thế?
Nhà sư thứ hai điềm đạm trả lời :
- Ô hay! Tôi đã bỏ cô ta lại bên bờ suối rồi, còn anh vẫn mang cô ta theo cho đến bây giờ sao?

Cuối thư, gửi lời chúc sức khỏe.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Thuy "can"
Tổ phó
Tổ phó
avatar

Tổng số bài gửi : 429
Join date : 05/06/2010
Age : 50
Đến từ : Tp Hồ Chí Minh

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Thu Nov 04, 2010 1:07 pm

ngalatu2010 đã viết:


Cuộc sống đôi khi nó cuốn ta vào vòng xoáy của nó.
Dành một chút thời gian để tâm hồn được thảnh thơi hơn, gửi tặng một món quà nhỏ đến mọi người..

CHỮ TÂM

Có hai nhà sư đang trên đường đi khất thực.


Cuối thư, gửi lời chúc sức khỏe.

Cảm ơn Ngalatu.
Câu chuyện nhỏ này nếu được post ở "suy ngẫm cuối tuần" thì sẽ "ngon" hơn ở Lẩu thập cẩm này, hihi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Mon Nov 08, 2010 11:16 pm

Ra đi thì phải có ngày trở về. Cho dù bây giờ mình đã có quốc tịch Mỹ, đang làm cho một trong những tập đoàn hàng đầu thế giới về giải trí, nhưng mình luôn có ước mơ là sau này sẽ trở về để đóng góp cho quê nhà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhtruong
Trò ngoan
Trò ngoan
avatar

Tổng số bài gửi : 219
Join date : 07/06/2010
Đến từ : Wichita, Kansas, U.S. A

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Tue Nov 09, 2010 2:21 pm

Thế nào ngalato đã đọc truyện "Muôn nẻo đường yêu" của Tuyết Tiểu Thiền chưa mà khg nghe nói năng gì cả? hay là quên rùi?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 2:34 am

santa UA ! MINH DENG ,BA DAY A? NHO BA WA !

DAO NAY DANG LO LAM AN. 'YEU VOI DUONG CAI NOI GI?' LA NGHE BA NOI "MUON NEO DUONG YEU' MA DA PHAT OM.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:12 am

Tôi dụi mắt và vắt óc suy nghĩ không biết đay là đâu nhỉ. Năm phút sau tôi chợt nhớ ra, đây là
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:14 am

Nhưng chúng tôi đều đã đi chệch ra khỏi quỹ đạo của tình yêu, đã rung động trước người khác ngoài người mình yêu, điều này chứng tỏ con người ai cũng có cái gọi là đa tình, đừng tưởng mình mãi mãi có thể chung thuỷ với một người! Nhưng cuối cùng bạn sẽ phát hiện ra rằng, người mà bạn yêu nhất thực ra chỉ có một, người đó mới là người mà số phận đã an bài cho bạn, họ sẽ cùng bạn đi suốt cuộc đời, bất luận bạn lấy ai, bất luận bạn trải qua bao mối tình đều không quan trọng, điều quan trọng là người đó ăn sâu vào trong trái tim bạn! Đó là niềm đau mà cuộc đời bạn sẽ không bao giờ cảm thấy hối hận,
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:20 am

Người si tình đa phần là con gái, chính vì thế tôi vẫn đồng ý với quan điểm của Hồng Yến, cô ấy nói rằng, đàn ông yêu phụ nữ bằng nửa phần dưới của mình, phụ nữ yêu đàn ông bằng nửa phần trên của mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:22 am

chỉ cần phụ nữ tiếp xúc với đàn ông, lập tức họ sẽ nghĩ ngay đến những chuyện trong tươi lai như áo cưới nhẫn cưới, kể cả là các cuộc tình vụng trộm cũng đều như vậy, còn đàn ông lại muốn lên giường với phụ nữ và nói những lời đường mật dụ dỗ, cố gắng làm sao để móc ra ít tiền nhất, phụ nữ lại mong được tu thành chính quả, hai người được ríu rít trong tổ ấm. Vì thế điểm khác biệt lớn nhất giữa đàn ông và phụ nữ là, đàn ông muốn chiếm đoạt cơ thể của phụ nữ, còn phụ nữ lại muốn chiếm đoạt suy nghĩ của người đàn ông. Và thế là hai người không thể hòa thành một nhịp, đàn ông bảo anh yêu em, thực ra là anh ta yêu cơ thể của cô gái đó, nếu cô ấy xấu xí hoặc nhan sắc đã tàn phai, đàn ông sẽ không còn hứng thú nữa. Ví dụ đi uống rượu, nếu có một cô gái trẻ trung, xinh đẹp ngồi tiếp rượu, chắc chắn mọi người sẽ rất hào hứng, nhưng nếu người ngồi tiếp rượu là một bà già đau khổ thì chắc đàn ông sẽ chẳng còn hứng thú gì. Từ trước tới nay, tình yêu chưa bao giờ thuần khiết, những cái thuộc về thuần khiết chỉ là những ảo tưởng trong trái tim con người mà thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:24 am

Có lẽ tất cả mọi cô gái đều không thể quên đêm đầu tiên của mình. Đó là vào đêm ngày 16 tháng 9 năm 1997, tôi đã trao thân cho người con trai mà tôi yêu nhất.

Đầu tiên là những nụ hôn dồn dập, những nụ hôn ướt át mặn mà, tôi cũng không biết mình đã cắn chảy máu anh từ lúc nào.



Chúng tôi hôn nhau, tay anh như con rắn luồn lách khắp cơ thể tôi, tôi cảm thấy khắp người như có dòng điện chạy qua, cơ thể tôi sắp nổ tung ra từng mảnh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:28 am

Người con gái coi tình yêu như cơm ăn sẽ luôn thấy được cái đẹp của nhân gian, và họ cũng rất dễ thỏa mãn với những gì mình có, điều này chứng tỏ, sự giàu có trong tình cảm sẽ hấp dẫn con người hơn nhiều so với sự giàu có về vật chất.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngalatu2010
Tổ phó
Tổ phó


Tổng số bài gửi : 279
Join date : 03/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   Wed Nov 10, 2010 3:29 am

Đàn ông vốn là động vật ham khiêu chiến, họ là những con thú, những con mồi càng khó săn lại càng thích săn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Lẩu thập cẩm đơi....   

Về Đầu Trang Go down
 
Lẩu thập cẩm đơi....
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
NGA 85-90  :: PHÒNG KHÁCH :: TÁM-
Chuyển đến